上拂
拼音shàng fú
注音ㄕㄤˋ ㄈㄨˊ
词语解释
上拂[ shàng fú ]
⒈ 违拗君意。
引证解释
⒈ 违拗君意。
引《管子·重令》:“所好恶,不违於上;所贵贱,不逆於令。毋上拂之事,毋下比之説,毋侈泰之养,毋踰等之服。”
相关词语
- ā shàng阿上
- ān shàng安上
- běi shàng北上
- biān shàng边上
- bù shàng不上
- chuī fú吹拂
- cháo shàng朝上
- cūn shàng村上
- dǐng shàng顶上
- dāng shàng当上
- dì shàng地上
- è shàng恶上
- ér shàng而上
- fàn shàng犯上
- fú xiù拂袖
- fú chén拂尘
- fǔ shàng府上
- fú xiǎo拂晓
- fù shàng附上
- fèng shàng奉上
- gǎn shàng赶上
- guān shàng关上
- gēn shàng跟上
- hé shàng河上
- hù shàng沪上
- huì shàng会上
- hǎi shàng海上
- huáng shàng皇上
- jiù shàng就上
- jiǎo shàng脚上
- jiē shàng街上
- kàn shàng看上
词语组词